9:58 | 08/02/2010
Dù cho giàu hay nghèo, dù có lang bạt khắp bốn phương trời thì Tết đến, ai cũng muốn quay về với cố hương, về bên gia đình, với cha với mẹ...
Đã quyết tâm ra đi, đặt chân đến Tân Thế Giới và có một công việc khá ổn ở nơi đây nhưng Julia vẫn không nguôi nhớ về mẹ - gia đình duy nhất của nàng ở cựu thế giới. Đây là lá thư của Julia gửi cho mẹ, trong đấy có cả trách móc, giận hờn nhưng cũng ẩn chứa cả nổi nhớ mong...
***
"Mẹ thương yêu,
Mẹ còn nhớ ngày mà con nói con sẽ ra đi hay không ?! Con thì nhớ rất rõ mẹ ạ. Mỗi khi một mình con thường hay nghĩ về những giây phút đó và nó cứ lặp đi lặp lại mãi trong ký ức của con. Con vẫn nhớ lúc đó mẹ im lặng và không nói gì. Con nhớ cái nhìn của mẹ khi con nói rằng con sẽ nhập ngũ, Con nhớ con đã hét lên như thế nào, đã khóc như thế nào... Con tự nhủ nếu lúc đó mẹ quan tâm đến con... Con nhớ, khi con quyết định ra đi, mẹ chỉ nói "con cứ đi con đường mà con đã lựa chọn". Từ lúc đó con nghĩ, con đã không còn là con gái của mẹ nữa...
Đã có rất nhiều việc đã xảy ra từ ngày đó, từ lúc con rời khỏi vòng tay của mẹ và mọi người để đến với Granado Espada - một nơi xa lạ - để chạy trốn chính mình. Đã vài năm rồi mẹ nhỉ, con đã được thăng cấp, có một nơi ở và nơi làm việc khá tốt. Con cũng có khá nhiều bạn và cả kẻ thù, chiến đấu trong rất nhiều trận đánh; đồng thời cùng có khá nhiều vết thương nhưng bằng cách nào đó nó lại lành lặn. Thật khó tin là đứa con gái bé bỏng này có thể làm được những điều ấy phải không mẹ ?!
Thành thực mà nói rằng, nhiều khi con không biết mình đang nghĩ gì. Những hờn giận cũng đã phai mờ. Con biết mẹ có lý do riêng nên mới hành động như vậy nhưng lý do đó là gì hả mẹ ?! Con có lý do để ra đi; lúc đó con còn quá trẻ và giận mẹ rất nhiều vì mẹ cứ muốn kiểm soát con, khiến con có cảm giác như một tù nhân. Mẹ không bao giờ mắng con, đánh con nhưng con có cảm giác mẹ đối xử với con như những nhân viên khác của mẹ mà thôi, mẹ không bao giờ tâm sự, nói chuyện gì với con ngoài công việc kinh doanh. Công việc kinh doanh của mẹ quan trọng hơn con gái của mẹ rất nhiều, phải không ?! Vì thế mà con muốn tự lập, tích lũy kinh nghiệm, để khám phá, để sống cuộc đời của con. Con biết rằng, nếu sống trong vòng tay của mẹ, con sẽ không bao giờ tự lập được, không bao giờ trưởng thành như thế này... Và vì thế con đã trái ý mẹ, con ra đi. Con mong là mẹ hiểu con !
Thời gian đã cho con hiểu ra nhiều điều. Con muốn phát điên lên khi nghĩ về khoảng cách giữa 2 mẹ con ta; con thật bốc đồng và non trẻ nhưng con không hối tiếc vì đã ra đi. Điều con tiếc là hai mẹ con đã lãng phí quá nhiều thời gian để cứ im lặng như thế, không chịu hiểu suy tư của nhau .... Bây giờ là lúc chúng ta bỏ qua tất cả bởi đã có quá nhiều điều hai mẹ con chúng ta chưa nói cùng nhau, chưa giải thích cho nhau cũng như có quá nhiều câu hỏi chưa được trả lời....
Con tự hỏi, liệu mẹ có bao giờ tự hào về con đường con đã chọn ?! Có bao giờ mẹ tự hào về con ?! Liệu con có thể được biết hay không ?!
Dù thế nào đi nữa con cũng phải thú nhận rằng, con rất nhớ mẹ! Một ngày nào đó con sẽ trở về để gặp mẹ. Đến lúc đó, con hy vọng chúng ta sẽ cùng bỏ qua tất cả... Con mong chúng ta sẽ cùng ngồi xuống, nói chuyện, giải thích, ôm nhau và khóc ... bởi cho dù có gì xảy ra chăng nữa thì con vẫn là con của mẹ và mẹ vẫn là mẹ của con.
Con gái yêu của mẹ,
Julia"
Dịch từ forum IAHGames
Văn phòng hỗ trợ nhà thám hiểm